Cô Gái Mở Đường - Cẩm Ly | Những Ca Khúc Nhạc Trữ Tình Cách Mạng Hay Nhất

Share
Embed
  • Published on:  5/11/2016
  • Xem video mới nhất full hd 1080 Cô Gái Mở Đường - Cẩm Ly | Những Ca Khúc Nhạc Trữ Tình Cách Mạng Hay Nhất, 720 Cô Gái Mở Đường - Cẩm Ly | Những Ca Khúc Nhạc Trữ Tình Cách Mạng Hay Nhất, 480 Cô Gái Mở Đường - Cẩm Ly | Những Ca Khúc Nhạc Trữ Tình Cách Mạng Hay Nhất

    Cô Gái Mở Đường - Cẩm Ly | Những Ca Khúc Nhạc Trữ Tình Cách Mạng Hay Nhất
    Những Bài Hát Hay Nhất:https://goo.gl/VcdKsJ
    Nhạc Đỏ Trữ Tình Quê Hương:https://goo.gl/29b7nt
    Tình Ca Tây Bắc Hay Nhất:https://goo.gl/TTVzMq
    Official MV Tuyển Chọn:https://goo.gl/AL54eX
    Tuyển Chọn Nhạc Đỏ Trữ Tình:https://goo.gl/ZWTToR
    NSND Thu Hiền - Official MV:https://goo.gl/NqEVws
    Tuyển Tập Nhạc Cách Mạng Chọn Lọc:https://goo.gl/5vo6hD
    Nhạc Đỏ Trữ Tình Hay Nhất:https://goo.gl/99mZ3l
    Album Nhạc Đỏ Bất Hủ:https://goo.gl/IciM2i
    Official MV Hay Nhất:https://goo.gl/UI0n2L
    Nhạc Cách Mạng Hay Nhất:https://goo.gl/WH3LcB

    ▶ Theo dõi kênh Nhạc Cách Mạng Tiền Chiến: https://goo.gl/asFAPL

    List Bài Hát:

    01. Anh Ba Hưng
    02. Bài ca may áo
    03. Bài ca người nữ tự vệ Sài Gòn
    04. Cô gái mở đường
    05. Đàn sáo Hậu Giang
    06. Em đi bộ đội
    07. Hãy yên lòng Mẹ ơi
    08. Hương thầm
    09. Khúc hát người đi khai hoang
    10. Như khúc tình ca
    11. Qua sông
    12. Tình đồng chí
    13. Vàm Cỏ Đông
    -------------------
    ► Copyright © 2016 BH Media Corp

    Nội dung được Cô Gái Mở Đường - Cẩm Ly | Những Ca Khúc Nhạc Trữ Tình Cách Mạng Hay Nhất đăng bởi kênh Nhạc Cách Mạng Tiền Chiến
Loading...

Comment

  • Timhieu so2
    Timhieu so2 3 months ago

    Ngày nay hầu như nhân loại trên khắp hoàn cầu đều lấy năm Chúa Kitô giáng sinh làm mốc định thời gian, chúng ta đang ở vào năm 2010, tức là 2010 năm kể từ ngày Chúa giáng thế. Nhiều sự kiện khoa học hay lịch sử cũng được xác định dựa trên mốc thời gian này cho dù những dữ kiện đó hoàn toàn không liên quan gì đến niềm tin tôn giáo hay tín ngưỡng.
    Chẵng hạn nhà toán học Pythagore sinh năm 580 và mất năm 500 trước Công Nguyên, Tề Hoàn Công trị vì từ năm 685 đến năm 643 trước Công Nguyên…,
    Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng xảy ra năm 42 sau Công Nguyên… Các văn bản bằng tiếng Anh thì dùng BC (before Christ) hoặc AD (Anno domini) để chỉ những sự kiện xảy ra trước hoặc sau Thiên Chúa giáng thế. Riêng người Việt nam chúng ta từ trong Nam ngoài chí Bắc từ sau 30 tháng tư năm 1975 lại có một mốc định thời gian mới: “hồi trước giải phóng” hay “hồi sau giải phóng”, tất nhiên người Việt mình nghe mãi rồi quen tai và không thấy gì phản cảm khi dùng hoặc nghe cụm từ này…
    - Nhưng khi tôi vô tình dùng nó lúc nói chuyện với một đồng nghiệp người nước ngoài rằng “…after the liberation of the south…” thì ông ta sững sốt hỏi ngay rằng “… liberation from what?…” – Giải phóng khỏi cái gì? Thì tôi mới hốt hoảng với cách dùng cụm từ này để định mốc thời gian của người Việt… bởi đối với hầu hết người Việt, nhất là người miền Nam hoặc đối với cả đồng bào miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 nữa, thì “giải phóng” là một nỗi ám ảnh trong cả đời người…
    - Còn nhớ ngày 30 Tư năm 1975, lúc đó chúng tôi còn là sinh viên của đại học sư phạm Vinh đã hồ hởi, phấn khởi hò reo meeting nhiều đêm ngày để mừng Miền Nam được hoàn toàn giải phóng, bởi chúng tôi tin rằng từ đây đồng bào Miền Nam ruột thịt của chúng tôi sẽ không còn đói rách lầm than và không còn sống trong cảnh “ngụy kềm, Mỹ hãm” nữa…
    Họ đã được đảng và Bác cùng nhân dân Miền Bắc chúng tôi giải phóng.
    Và những tháng tiếp theo đó chúng tôi được tận mắt nhìn thấy hàng đàn hàng lủ bọn ngụy quyền ác ôn bị sự trừng phạt của chính quyền cách mạng, của nhân dân miền Bắc và của chính chúng tôi…
    - Số là mỗi tuần một lần. chúng tôi được chính quyền và ban giám hiệu nhà trường thông báo vào những ngày giờ có những ô tô của cục quân pháp chuyển tù cải tạo là những sỹ quan, ngụy quyền ác ôn của chính quyền Mỹ Thiệu đi ngang qua địa phương để đến các trại cải tạo ở mạn ngược.
    Cùng với đồng bào địa phương, mỗi sinh viên chúng tôi phải chuẩn bị đầy đủ cơ số đá trứng, nhặt từ đường ray xe lửa để khi đoàn xe tù đi ngang qua là hô hào toàn dân trút những trận mưa đá lên đầu những tên ngụy quyền ác ôn này, bởi chúng có quá nhiều nợ máu với nhân dân, với đất nước… Và sau mỗi lần trừng trị bọn ngụy quyền ác ôn đó, chúng tôi đều có hội họp, báo công và được tuyên dương khen thửơng, được kết nạp vào đoàn, được vinh dự đứng vào hang ngũ của đảng vì đã đả thương được bao nhiêu sỹ quan ngụy quyền đó.
    Tất nhiên là cũng có nhiều buổi họp báo công, chúng tôi cũng bị phê bình kiểm điểm vì đã không có trường hợp thương vong nào được ghi nhận trong những vụ “tập kích” đó…
    - Kết thúc 4 năm đại học với vô số những cuộc tập kích để ném đá vào những xe chuyển tù, rồi chúng tôi cũng tốt nghiệp đại học, rồi được đảng và nhà nước chi viện vào miền Nam để mang ánh sáng văn hóa vào cho đồng bào miền Nam ruột thịt bao năm qua sống trong u tối lầm than vì cứ liên miên bị ngụy kềm, Mỹ hãm chứ đâu có được học hành gì…
    Chúng tôi thực sự choáng ngợp khi xe qua khỏi vùng chiến sự Quảng Trị, đến Huế, đến Đà Nẵng.. rồi Nha Trang, Sài Gòn rồi về Miền Tây, đến thị trấn Cao Lãnh, đâu đâu cũng lầu đài phố xá chứ có tường đất mái tranh như ở thành phố Vinh chúng tôi đâu!
    Nhận xong nhiệm sở từ ty giáo dục Đồng Tháp, chúng tôi được đưa về công tác tại trường trung học sư phạm Đồng Tháp ngay tại trung tâm của thị trấn Cao Lãnh, và tại đây, trong suốt nhiều năm liền chúng tôi được bố trí ở tại khách sạn Thiên Lợi mà chính quyền cách mạng đã tịch biên từ tên tư sản Thiên Lợi…
    - Chúng tôi đi từ choáng ngợp này đến choáng ngợp khác, bởi đây là lần đầu tiên chúng tôi biết được thế nào là “Khách Sạn”, biết được thế nào là lavabo là hố xí tự hoại, bởi cả thành phố Vinh, cả tỉnh Nghệ An chúng tôi hay thậm chí cả miền Bắc XHCN lúc bấy giờ chỉ sử dụng hố xí lộ thiên, để còn dùng nguồn “phân Bắc” này để canh tác, để tăng gia sản xuất theo sáng kiến kinh nghiệm cấp nhà nước của đại tướng Nguyễn Chí Thanh mà được bác Hồ khen thưởng và có thơ ca ngợi rằng:
    “Hoan hô anh Nguyễn Chí Thanh
    Anh về phân Bắc, phân xanh đầy nhà”…
    Thậm chí ở xã Hưng Lĩnh, Hưng Nguyên quê tôi lúc bấy giờ còn có cả những vụ án các tập đoàn viên, các hợp tác xã viên can tội trộm cắp phân bắc từ các hố xí của láng giềng để nộp cho hợp tác xã…
    Tôi thấm thía hơn với những câu thơ ca ngợi miền Bắc đi lên XHCN của Tố Hữu mà ngoài sinh viên học sinh chúng tôi ra thì hầu như cả nhân dân miền Bắc lúc bấy giờ ai cũng thuộc nằm lòng:
    “Dọn tí phân rơi nhặt từng ngọn lá
    Mỗi hòn than mẩu thóc cân ngô
    Hai tay ta gom góp dựng cơ đồ…”
    Tôi bắt đầu nghi ngờ với cụm từ “giải phóng miền nam” …
    - Rồi những trận đổi tiền để đánh tư sản, rồi nhiều nhà cửa của đồng bào bị tịch biên, rồi hàng triệu đồng bào bắt đầu bỏ nước ra đi, nhiều giáo sinh của trường chúng tôi cũng vắng dần theo làn sóng đi tìm tự do đó… tôi bắt đầu hiểu đích thực ý nghĩa của cụm từ “giải phóng niền nam” và bắt đầu cảm thấy xấu hổ cho bao nhiêu năm sống trong niềm ảo vọng mù quáng của bản thân… mà dù ở chừng mực nào cũng được xem là thành phần trí thức trong xã hội…
    Dần dần tôi hiểu sâu hơn cái sự mỉa mai chua chát của hai từ “GIẢI PHÓNG” đang được dùng trong kho tàng Tiếng Việt của nước nhà… “Giải phóng miền nam” thực sự có mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc vô biên và cả sự thịnh vượng nữa với gia sản có thể đột ngột tăng lên cả 16 tấn vàng ròng… những tất nhiên chỉ cho một thiểu số trong xã hội, chỉ chừng 16 người trong tổng số non 50 triệu dân lúc bấy giờ thôi…
    Còn lại thì “giải phóng” đồng nghĩa với cảnh côi cút vì “sinh bắc tử nam” mất con, mất chồng, mất cha, mất anh mất em bởi họ đã vào chiến trường và không bao giờ trở về nữa…
    Giải phóng cũng có nghĩa là tù đày, là cải tạo nơi rừng thiêng nước độc, là mất vợ.. mất con, mất nhà cửa ruộng vườn, mất bao nhiêu người thân trên biển cả và mất hết tự do dân chủ nhân quyền và mất luôn cả tổ quốc!
    Rồi “giải phóng mặt bằng” cũng chỉ mang nguồn lợi lớn lao cho một nhóm quan phương, nhưng lại là nỗi ám ảnh nỗi hãi hùng của muôn dân, bởi sau “giải phóng mặt bằng” là hàng trăm đồng bào lại phải vô tù ra khám bởi tội “chống người thi hành công vụ”, bởi sau giải phóng mặt bằng là cái chết của thiếu niên Lê Xuân Dũng và Lê Hữu Nam, là thương tật của nông dân Lê Thị Thanh …
    - Chẳng biết người dân Việt nam từ nay còn dùng cụm từ “trước ngày giải phóng” hay “ sau ngày giải phóng” để định mốc thời gian nữa không… Riêng tôi, tôi cảm thấy quá căm thù nhân loại bởi đã bịa ra từ ngữ “giải phóng” và “giải phóng mặt bằng” mà chi để dân Việt chúng tôi vì nó mà phải khổ lụy đến dường này.

    Tiến Sỹ Lê Hiển Dương
    Cựu Hiệu Trưởng-Đại Học Đồng Tháp

  • Kim Ly Kim
    Kim Ly Kim 6 months ago

    Buc ak nha dag nghe ma quang cáo hoai z troi ...cho ta nghe nhac cung ko êm nua thi dung co dang len nua

  • Le Duong
    Le Duong 7 months ago

    còn bài "Chiếc khăn tay" nữa nhé ad

  • Hoang thi hoai thu
    Hoang thi hoai thu 8 months ago

    cam ly ma hat nhac nay nghe la tha hon vao may luon do

  • vu tran
    vu tran 9 months ago

    nhat hay tuyet,

  • SEN Ninh
    SEN Ninh 9 months ago

    👍🕊

  • Hoàng Đức
    Hoàng Đức 9 months ago

    cho em xin limk mp3 bài tình đòng chí vs vàm cỏ đong được hong ạ

  • Van Le
    Van Le 11 months ago

    Hay qua

  • Ngoan Nguyen
    Ngoan Nguyen 11 months ago

    like

  • Ha Pham
    Ha Pham 1 years ago

    hay la

  • hung nguyen
    hung nguyen 1 years ago

    co o dau

  • hung nguyen
    hung nguyen 1 years ago

    co cam ly oi co hay rat rat hay luon do

  • hung nguyen
    hung nguyen 1 years ago

    co gai mo duong la gi nhung bai hat rat hay do

  • hung nguyen
    hung nguyen 1 years ago

    bai hat rat hay

  • The Cao
    The Cao 1 years ago

    nhac canh mang nghe rat hay cac ban oi

  • Xuan Hien Tran
    Xuan Hien Tran 1 years ago+1

    cô ly hat hay

  • Truong Nguyen
    Truong Nguyen 1 years ago

    b

  • thi phuong Tran
    thi phuong Tran 1 years ago

    Công nhận nhạc Trữ Tình Cách Mạng nghe hay quá.Hát nghe sao mà trong trẻo quá nghe hay thật.

  • Thuyen Nguyen
    Thuyen Nguyen 1 years ago

    hay quá trời cô ly ơi. cô hát thể loại nào cũng hay hết

  • Timhieu so2
    Timhieu so2 1 years ago

    Em là sĩ quan cao cấp của QDND ta, từng quăng lựu đạn vào rạp hát giết được rất nhiều trẻ em và phụ nử Ngụy, có Huân chương chiến công hạng hai . Xin chút đóng góp về Sự thật : Một nhân viên quan thuế tại phi trường Changi, Singapore, khi cầm sổ thông hành của một cô gái Việt mới đến đây, mà không thể không liên tưởng đến chuyện tối nay, anh có thể gặp cô này trên con đường Joo Chiat Road tấp nập của Singapore. Hay một nhân viên phi trường Nhật nào đó cầm một cái sổ thông hành Việt Nam trong tay, mà không nghĩ đến bao nhiêu người Việt, kể cả các quan chức là lũ ăn cắp, buôn lậu.
    Không phải không có lý do hay phát biểu hồ đồ mà Tổng Giám Mục Tổng Giáo Phận Hà Nội Ngô Quang Kiệt đã phát biểu: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ!”
    Thay vì nhìn nhận sự thật, “soi gương” thì chính quyền Hà Nội, thông qua truyền thông Việt Nam, đã bắt bẻ, đặt vấn đề về lòng yêu nước của ông, cuối cùng áp lực cho ông được về hưu sớm hơn so với kế hoạch.
    Sau Tháng Tư, 1975, dân Bắc, ai đi Nam về cùng có chung một nhận xét “trẻ con trong Nam hầu như rất ít nói bậy và viết những điều tục tĩu lên tường nơi công cộng, đi đâu về nhà thì lễ phép cung kính vòng hai tay thưa gửi người bề trên. Đặc biệt, ngoài đường, xe cộ nếu có đụng chạm thì cũng không dẫn đến xô xát, chửi bới nhau như ngày nay.”
    Sau năm 1975, “đất lành chim đậu,” nhiều đợt di dân mới ồ ạt từ Bắc vào Nam, tạo điều kiện cho Nam Bắc gần gũi nhau, nhưng cũng chính từ đó, thói hư tật xấu dễ lan tràn, đồng hóa hơn là học hỏi được điều tốt, và ngày nay cái tên “thành phố Hồ Chí Minh” cũng lấm lem không thua gì Hà Nội.
    - Sau Cách Mạng Tháng Mười, 1917 của Nga, nhà văn Maxim Gorki đã có nhận xét rằng “cuộc cách mạng đã có tác dụng tích cực lật đổ được chế độ phong kiến, nhưng với sự nắm quyền và quản lý xã hội của giai cấp vô sản ít học, nước Nga sẽ phải đối đầu với một tình trạng còn nguy hiểm hơn, đó là 'lâm nguy văn hóa.'” Đó là Việt Nam ngày nay.
    Muốn cải cách văn hóa, giáo dục, lối sống, cũng như của mọi công cuộc cải cách khác, trước hết phải cải cách chính trị, nói chung là thay đổi chính quyền. Từ đâu mà từ nửa thế kỷ nay vấn đề đạo đức - văn hóa - giáo dục của đất nước chúng ta trở nên tồi tệ như hôm nay, và hai tiếng Việt Nam trở thành một mối bận tậm, hổ thẹn của người Việt Nam, khi đi ra nước ngoài!
    - Xin kể một câu chuyện nhỏ mới xẩy ra đây thôi. Ba năm nay, ở Kuala Lumpur, thủ đô Malaysia, vào dịp lễ Quốc Khánh 2 Tháng Chín, tòa đại sứ CSVN đều tổ chức một buổi tiệc “buffet” và mời đại diện đại sứ quán các nước khác và người lao động Việt Nam ở Malaysia tham dự. Buổi tiệc chưa bắt đầu, trước con mắt của quan khách ngoại quốc, dân Việt Nam đã nhào vào bàn tiệc lấy thức ăn, đến mức khách tham dự không còn gì ăn, tạo ra một khung cảnh hỗn loạn vô cùng xấu hổ.
    Năm sau, rút kinh nghiệm, tòa đại sứ tổ chức hai nơi, một ngoài trời và một trong hội trường cho quan khách. Người Việt Nam sau khi đã ăn ở ngoài trời, lại nhào vào hội trường vơ vét thức ăn. Vừa xấu hổ và vì danh dự, đại diện tòa đại sứ Việt Nam tại đây phải chắp tay xin lỗi quan khách!
    Câu chuyện đạo đức hôm nay không phải là chuyện đạo đức mà chúng ta trước kia đã có và đã nói tới, mà chính là thứ đạo đức được nhồi nặn trong chủ nghĩa Cộng Sản, thứ “đạo đức cách mạng” sản xuất từ ngay vận nước suy vi, mùa Thu 1955, khi mà dân tộc Việt Nam “vô phúc” nhập cảng nhầm cái chủ nghĩa độc hại, không khác gì thực phẩm độc hại giết người của Trung Cộng hiện nay, là chủ nghĩa Cộng Sản.
    - Đó cũng là từ ngày hai tiếng Việt Nam được kẹp đôi và gắn bó với cái tên Hồ Chí Minh, như bài hát của “đứa con bất hiếu” Phạm Tuyên, mà những tên ăn bả của Việt Cộng đã nhảy cỡn lên mà reo hò trong các đại hội “Việt Kiều:” “Việt Nam - Hồ Chí Minh!” “Việt Nam - Hồ Chí Minh!”
    Chúng ta đã rõ! Cái tên Việt Nam chưa bao giờ nhận được sự bẽ bàng, khốn khổ, khinh miệt từ ngày nó được ghép theo cái tên Hồ Chí Minh!